Tủ sách chưa đọc hết — lời thú thật của một người sưu tầm sách
Có một điều tôi hay nói thật với anh em: tôi không phải người đọc sách. Tôi là người thích sưu tầm sách — và phần lớn sách trong tủ tôi, thú thật, đều chưa đọc hết.
Góc bàn làm việc của tôi. Không dàn dựng gì cả — đúng hiện trạng sáng nay.
Cái kệ này nói thật về tôi hơn mọi lời tự giới thiệu
Anh/chị nhìn kỹ tấm ảnh sẽ thấy vài thứ:
- Sách người lớn về tư duy, về quan hệ, về lịch sử — xếp lẫn với sách của các con tôi. Chung một kệ, không phân biệt.
- Tấm sơ đồ dòng chảy lịch sử Việt Nam và thế giới dán trên tường, ngay tầm mắt.
- Ảnh cưới của hai vợ chồng — vẫn còn bọc nilon, dựng cạnh cái loa.
- Chiếc laptop đang mở dở bảng thông tin một dự án bất động sản. Vì kệ sách này cũng là bàn làm việc.
- Và một tấm thẻ nhỏ tôi để chỗ dễ thấy nhất: "Hãy sống và lan tỏa điều tử tế."
Nó không phải cái kệ sách đẹp để chụp hình. Nó là chỗ một người bố ba con vừa làm việc, vừa mua sách cho con, vừa tự nhắc mình sống cho đúng.
Vì sao tôi vẫn mua, khi biết mình chưa đọc hết?
Hai lý do, và cả hai đều thật.
Thứ nhất: nhiều cuốn tôi mua cho các con, không phải cho mình. Tôi muốn nhà mình có sách ở chỗ dễ lấy, để chúng lớn lên với cảm giác sách là chuyện bình thường — như cơm nước, như đôi giày chạy. Tấm sơ đồ lịch sử kia cũng vậy: tôi dán để con đi qua, đứng lại, hỏi bố một câu.
Thứ hai — và đây là chỗ tôi phải thẳng thắn với chính mình: mua sách cho mình cảm giác đang tiến bộ. Bấm mua một cuốn sách mất 30 giây và cho ta cảm giác đã đầu tư vào bản thân. Đọc hết cuốn đó mất mười buổi tối. Hai việc rất khác nhau, mà cảm giác thì na ná.
Đừng nhầm giữa "mua kiến thức" và "có kiến thức". Cái tủ sách đầy có thể chỉ là một danh sách những lời hứa tôi chưa giữ với chính mình.
Cách tôi đang gỡ dần món nợ đó
Tôi không định giả vờ đã sửa xong. Nhưng có vài cách đang giúp tôi:
Nghe thay vì đọc, ở những khoảng thời gian vốn bỏ trống. Sách nói và podcast khi lái xe đi xem đất, khi chạy bộ buổi sáng. Một buổi chạy dài là gần hai tiếng — đủ cho một phần sách. Không bằng đọc, nhưng hơn hẳn không có gì.
Ưu tiên thứ dùng được ngay cho nghề. Báo cáo thị trường, văn bản quy hoạch, chính sách mới — tôi đọc những thứ này mỗi ngày và đọc đến cùng, vì mai đã cần dùng để tư vấn khách. Hoá ra tôi vẫn đọc rất nhiều, chỉ là không phải sách trên kệ.
Và thành thật với con. Tôi không nói với các con "bố đọc hết rồi". Tôi nói: "cuốn này bố cũng chưa đọc, con đọc trước rồi kể bố nghe." Kỳ lạ là cách đó lại hiệu quả hơn mọi lời khuyên.
Điều cái tủ sách dạy tôi về kinh doanh
Ngẫm lại, tôi thấy cái bệnh "mua mà chưa dùng" không chỉ ở sách. Nó giống hệt chuyện tôi từng làm trong kinh doanh: mở thêm cơ sở khi chưa vận hành xong cơ sở đang có. Cũng cảm giác đang tiến lên, cũng tốn tiền thật, mà giá trị thật thì chưa tạo ra được.
Bài học chung cho cả hai: giá trị không nằm ở lúc mua, mà ở lúc dùng hết. Một cuốn sách đọc kỹ hơn mười cuốn đứng thẳng trên kệ. Một quán làm tốt hơn sáu quán làm tạm.
Nên nếu anh/chị cũng có một cái tủ sách như tôi — mừng anh/chị: đó không phải điều đáng xấu hổ. Đó là một đống lời hứa đang chờ được giữ. Tôi cũng đang trả nợ dần, mỗi tối một ít.
"Rồi, ngày mới tốt lành nhé."
Sống tử tế · Kiếm tiền hạnh phúc · Cho đi giá trị
Anh/chị thấy trong kệ sách của tôi, nên đọc cuốn nào trước?
Nhìn tấm ảnh và gợi ý cho tôi một cuốn — hoặc kể cho tôi cuốn sách anh/chị đọc đi đọc lại nhiều lần. Tôi đọc và trả lời trên Facebook mỗi ngày.
Theo dõi trên Facebook