Lối sống · 12/09/2026

Tôi giỏi tìm khách mới và dở giữ khách cũ — buổi học bị tạt nước lạnh

Thứ Bảy tuần trước, tôi đi học cả ngày ở lớp CEO. Một bài trắc nghiệm tính cách đơn giản đã gọi đúng tên một điểm yếu tôi né tránh nhìn thẳng vào suốt nhiều năm. Về nhà, tôi lôi số liệu của chính mình ra đối chiếu — nó đúng.

Buổi học lớp CEO Nha Trang 02 với thầy Trần Bằng Việt, chủ đề Biến Ý Tưởng Thành Cơ Đồ

Buổi học "Biến ý tưởng thành cơ đồ" — thầy Trần Bằng Việt, 5/9/2026.

Một bài trắc nghiệm gọi đúng tên tôi

Trong lớp có phần trắc nghiệm tính cách DISC. Thầy nói một điều khiến tôi khựng lại: nhóm tính cách D "không thèm chăm sóc khách cũ", nhóm I "dễ sao nhãng khách cũ". Kết quả của tôi: D thuần, nghiêng thêm chút I.

Nghĩa là tôi mạnh gấp đôi ở việc mở tệp khách mới — nhưng cũng mù gấp đôi ở việc giữ khách cũ. Không phải "hơi yếu". Là một khoảng trống thật sự.

Tôi tự kiểm lại số của mình — và nó đúng

Tối hôm đó tôi không để chuyện này trôi qua như một câu nói vui trong lớp. Tôi ngồi lại đối chiếu với chính số liệu công việc của mình, và nhận ra ba điều khớp nhau y hệt:

Ba dữ kiện độc lập, cùng chỉ về một chỗ. Không phải may rủi, không phải bận rộn nhất thời — đây là một đặc điểm tính cách đang âm thầm để lại hậu quả thật trong công việc.

Câu tôi tâm đắc nhất trong ngày

Khách hàng không phải tài sản. Sự hiểu biết sâu sắc về khách hàng mới là tài sản.

Câu này khiến tôi nhìn lại toàn bộ cách mình đang lưu thông tin khách. Có một danh sách dài số điện thoại không phải là tài sản — biết rõ gu của từng người, nỗi lo của từng người, điều họ từng nói mà chưa ai khác chịu lắng nghe, đó mới là thứ đối thủ không thể sao chép được.

Tôi có danh sách. Tôi thiếu phần hiểu biết sâu bên trong danh sách đó.

Không sửa bằng "cố gắng hơn"

Đây là điều tôi rút ra sau một tuần nghĩ lại: một đặc điểm tính cách không thể sửa bằng cách tự nhắc mình cố gắng hơn. Tôi đã thử điều đó nhiều năm và số liệu vẫn cho kết quả như cũ. Cách duy nhất là bù đắp bằng hệ thống hoặc bằng người — chứ không phải bằng ý chí.

Với tôi lúc này, điều đó có nghĩa là: xây một quy trình bắt buộc để nhắc mình quay lại hỏi thăm khách cũ theo lịch, thay vì trông chờ vào việc tự nhớ ra. Hoặc tìm đúng người trong đội hợp sức với mình ở đúng chỗ mình yếu — ai đó mạnh về sự tỉ mỉ, kiên trì, chăm sóc quan hệ dài hạn.

Tôi không viết bài này để kể một buổi học hay. Tôi viết để tự nhắc mình: một bài trắc nghiệm hai mươi phút vừa vạch ra chính xác chỗ tôi cần sửa nhất trong nghề — còn việc có sửa thật hay không, phụ thuộc vào những gì tôi làm từ tuần này trở đi.

"Rồi, ngày mới tốt lành nhé."

Sống tử tế · Kiếm tiền hạnh phúc · Cho đi giá trị

Từng là khách của tôi và lâu rồi chưa liên lạc?

Đọc xong bài này, có lẽ đến lượt tôi phải chủ động hỏi thăm trước. Nhắn tôi một câu — tôi rất muốn biết anh/chị đang thế nào.

Theo dõi trên Facebook